Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Những thước phim đánh đổi cuộc đời

 "...Dũng cầm đi ra bên ngoài trước cửa hiệu giả vờ như hỏi ý kiến của Đại. Đại liền nổ máy xe, Dũng nhảy lên và bọn chúng phóng xe chạy đi.." 
 Sinh ra và lớn lên ở vùng quê ven biển xã Mỹ Thọ. Mới đến lớp 10 Dũng đã nghỉ học. Không phải vì trường học xa nhà đi lại khó khăn như những năm trước đây, hay vì đời sống kinh tế gia đình quá khó khăn cha mẹ không có tiền cho con ăn học…nhưng vì lười học, tiếp thu kiến thức không nổi. Từ những buổi bỏ học lẻ tẻ, thấy cha mẹ không nói gì, sau đó Dũng bỏ học luôn. Thấy con ở nhà không làm gì, người cha bảo con đi theo mình làm nghề đánh bắt hải sản trên biển. Công việc làm không mấy ổn định. Những lúc không đi biển, ở nhà không biết làm gì, Dũng lại thuê băng, đĩa về xem phim. Nhiều lúc lại đến với các tiệm Internet. Hầu như ngoài thời gian ít ỏi giành cho việc đi biển, phần lớn thời gian còn lại Dũng giành cho những thước phim bạo lực, những trò chơi ảo đầy mê hoặc. Một hôm ở nhà, nhưng trong túi không còn lấy một đồng, làm cách gì để có tiền tiêu xài đây! Câu hỏi bất chợt trong đầu, nhưng liền sau đó đã có câu trả lời từ những thước phim đã đi vào tiềm thức, nay có dịp phát huy. Dũng liên đi qua nhà Đại là người anh em con nhà chú, bác. Đại tuy vai anh nhưng năm nay cũng mới vừa mười tám tuổi, hơn Dũng hai tuổi. Hai anh em cũng thường đi làm biển với nhau. Có điều Dũng biết Đại có hiểu biết nhiều hơn, không phải vì tuổi tác mà vì Đại đã trải nghiệm đời mình trong trại cải tạo với bản án 6 tháng tù giam về tội trộm cắp năm trước, năm nay vẫn chưa xóa án tích. Sau khi nghe Dũng nói hai anh em làm một phi vụ gì đó, để kiếm tiền tiêu xài, Đại liền nghĩ ra một cách kiếm tiền nhanh nhất vừa đỡ tốn sức lực nhiều. Đại nối dối với cha mượn chiếc xe máy đi đám cưới người bạn. Sau đó Dũng, Đại chở nhau trên xe máy từ nhà lên trung tâm xã Mỹ Chánh. Đến trước tiệm bán máy điện thoại di động, Dũng vào hỏi mua máy điện thoại di động. Người chủ tiệm đưa cho Dũng 02 chiếc máy ĐTDĐ. Dũng cầm đi ra bên ngoài trước cửa hiệu giả vờ như hỏi ý kiến của Đại. Đại liền nổ máy xe, Dũng nhảy lên và bọn chúng phóng xe chạy đi. Vừa lúc người chủ tiệm cảnh giác chạy ra đến nơi, chỉ kịp đạp mạnh một cái vào phía sau đuôi xe, nhưng xe không ngã và tiếp tục chạy về phía trước. Người chủ tiệm lấy xe máy đuổi theo. Đi được một đoạn đường người chủ quán thấy biển số xe máy của ai đó đánh rơi trên đường. Nghi ngờ biển số xe là của chiếc xe do bọn cướp giật điện thoại di động của mình bị rơi trên đường. Người chủ tiệm biết được một trong hai máy điện thoại di động do bọn chúng giật lấy có số sim, nên lấy máy ĐTDĐ điện theo đề nghị được đổi biển số xe lấy lại 02 chiếc máy điện thoại. Bọn chúng đồng ý đổi lại, cùng lúc cán bộ công an huyện và xã đã ập vào bắt tại chỗ.
Minh họa: Thước đo TỘI
     Hôm phiên tòa xét xử công khai tại hội trường UBND xã Mỹ Chánh, có hàng trăm người dân xung quanh vùng đến dự, chủ tọa phiên tòa có hỏi: Nguyên nhân vì đâu mà lại rủ nhau đi cướp giật lấy tiền tiêu xài, bọn chúng trả lời do xem phim. Những thước phim thiếu chọn lọc kia đã đem đến cho bọn chúng một bài học mà Đại phải tiếp tục trong nhà giam 24 tháng. Đối với Dũng tuy còn trong tuổi vị thành niên, nhưng trước đây cũng đã có lần bị UBND xã bắt phạt hành chính về tội trộm cắp vặt. Do vậy, sau khi cân nhắc các tình tiết giảm nhẹ của người bào chữa cho người chưa thành niên, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Dũng 12 tháng tù giam.
     Huỳnh Văn Chưa

0 nhận xét:

Đăng nhận xét