Là một trong những xã vùng cao đặc biệt khó khăn của huyện An Lão, An Trung cũng như những xã vùng cao đặc biệt khó khăn khác trong tỉnh, người dân tộc H’re nơi đây luôn đối mặt với đời sống kinh tế khó khăn. Ngoài rẫy nương, chăn nuôi heo, bò, gà… tự sản, tự tiêu ra hầu như chưa có gì gọi là… kinh tế.
Thế nhưng, lại có người lợi dụng chức vụ, sự hiểu biết xã hội để tìm cách chiếm nương rẫy của các hộ dân, gây bất bình cho những người dân vốn chất phát, thật thà và giản đơn. Trong quá trình trợ giúp pháp lý lưu động tại vùng cao, chúng tôi đã ghi nhận một số trường hợp bất bình mà người dân không biết kêu ai.
Thế nhưng, lại có người lợi dụng chức vụ, sự hiểu biết xã hội để tìm cách chiếm nương rẫy của các hộ dân, gây bất bình cho những người dân vốn chất phát, thật thà và giản đơn. Trong quá trình trợ giúp pháp lý lưu động tại vùng cao, chúng tôi đã ghi nhận một số trường hợp bất bình mà người dân không biết kêu ai.
![]() |
| Một buổi TGPL lưu động cho bà con dân tộc thiểu số ở huyện An Lão. Ảnh: N.D |
Sau đây là nguyên văn của đơn khởi kiện.
|
Theo đơn thư của các ông bà Đinh Văn Hải, Đinh Văn Đê, Đinh Thị Rái, Đinh Thị Đất, Đinh Thị Nởi và Đinh Thị Trân, cùng cư trú tại thôn 1 xã An Trung, huyện An Lão, từ năm 1976 họ tự khai hoang, phát dọn khu đất cạnh hồ, tại thôn 1 xã An Trung để trồng mì, trồng dưa. Đến năm 2002, ông Sinh, Hạt trưởng Hạt Kiểm lâm huyện An Lão cùng ba bốn người khác mang theo cuốc, giống keo tự nhiên trồng trên đất của 6 hộ này đang sản xuất mà chưa được sự đồng ý của họ. Khi được các hộ trên hỏi, ông Sinh cho biết: Tôi có xin phép Ban nhân dân thôn 1 để trồng keo làm “mô hình” cho bà con học tập noi theo. Lúc đó, ông Đỗ Trọng Đến (giờ đã chết) là kiểm lâm viên xã An Trung đến giải thích đây là “keo mô hình”, sau này khi nhà nước khai thác xong sẽ trả lại đất canh tác cho các hộ.
Vì tin tưởng vào chủ trương, chính sách của chính quyền, nên họ an tâm cho trồng keo thí điểm mà không đòi hỏi điều kiện nào. Sau một thời gian keo lớn và phát triển tốt, các hộ này vẫn tranh thủ trồng mì trên đất “mô hình”. Sau khi thu hoạch xong, 6 hộ này mới biết keo được cho là trồng làm “mô hình” không phải do nhà nước quy hoạch trồng, mà là của tư nhân; cụ thể là ông Sinh đang công tác tại Hạt Kiểm lâm huyện An Lão chiếm đất của họ để trồng keo.
Do bị chiếm đất sản xuất, năm 2004 các hộ này làm đơn khiếu nại đến UBND xã An Trung để được xem xét giải quyết, nhưng không thấy hồi âm. Sau đó ông Sinh có nhờ bà Đinh Thị Nhàng (cư trú tại thôn 7) lên trao đổi và xin bồi hoàn công làm cỏ mì cho các hộ, mỗi hộ là 200 ngàn đồng. Mặt khác, ông Sinh hứa sau khi khai thác xong sẽ trả lại đất cho các hộ, nên họ đồng ý nhận tiền công. Sau 7 năm trồng, hiện tại cây keo đã đúng tuổi khai thác.
Vừa qua, vào ngày 3.3.2009 các hộ mở rộng đường từ rẫy keo ông Sinh trồng đến rẫy của bà Thôi, để thuận tiện cho xe lên chở mì. Khoảng 12 giờ cùng ngày, trong khi đang sửa đường, ông Sinh có lên gặp các hộ này và bảo: “Đây là đất và keo của tôi tại sao các anh chị phá keo mở đường!”. Trong khi mở rộng đường, 6 hộ này có chặt 12 cây keo của bà Thôi và họ sẽ bồi thường cho bà Thôi số cây keo đó. Ông Sinh gọi nhân viên Hạt Kiểm lâm lên hiện trường mang theo roi điện, dùi cui, máy ảnh để chụp hình. Chị Đinh Thị Trân cho biết: “Vừa chụp hình chúng tôi, ông Sinh vừa nói: đây là đất của ông đã có sổ đỏ, nên ông cấm việc mở đường trên đất của ông và bảo nếu xe nào dám lên đường này thì ông sẽ dùng xăng đốt cháy xe. Rồi ông Sinh đe dọa sẽ dùng biện pháp mạnh và gọi công an lên bắt chúng tôi. Việc ông Sinh chiếm dụng đất sản xuất của dân để làm của riêng, lợi dụng chức trách nạt nộ, hù dọa người dân khiến chúng tôi bức xúc, uất nghẹn!”.
Lá đơn khởi kiện từ An Trung của 6 hộ đồng bào người dân tộc H’re tuy về hình thức có thể chưa đúng với quy định của pháp luật; nhưng về nội dung, các cấp có thẩm quyền nên quan tâm kiểm tra, xem xét.
- Huỳnh Văn Chưa




.jpg)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét